Cho dù lúc này bóng dáng Thi Họa đã dần đi xa, khuất khỏi tầm mắt.
Thế nhưng ánh mắt của vị Vương gia kia vẫn như bị những sợi tơ vô hình níu giữ, bất giác bám riết lấy bóng lưng nàng.
Vẻ thèm thuồng khó giấu nơi đáy mắt hắn dường như muốn khắc sâu bóng hình nàng vào tận tâm can.
Thi Họa dù không ngoái đầu nhìn lại, nhưng cứ như thể sau lưng mọc mắt, nàng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh nhìn dòm ngó đầy buồn nôn kia.




